Nếu Bồ Tát xuất gia không có các chướng ngại nên tu thuần nhất việc thiện, tiến thẳng đến Bồ đề. Còn như Bồ Tát tại gia sự nghiệp buộc ràng chưa được thuần tịnh, nên thực hành các điều lành để đối trị.
Nghiệp khó mà nhanh chóng đổi dời, còn điều ác thì đâu dễ dàng đoạn dứt hoàn toàn, phải dần dần tích lũy công đức, tiến đến Bồ đề. Nếu tích lũy điều ác không lo tu tập việc lành thì việc xấu ác không có cùng tận, nên cần phải thực hành việc lành, diệt trừ nhân xấu ác.
Kinh Thí Dụ nói:
“Thuở xưa có một vị Quốc vương đi săn bắn. Trên đường về đi ngang qua ngôi chùa, nhà vua vào chùa nhiễu tháp và lễ lạy các vị Sa môn.
Lúc ấy quần thần đều cười, nhà vua biết được hỏi rằng:
Ví như có vàng ở trong vạc nước sôi, có thể dùng tay lấy vàng ra được không?
Quần thần đáp:
Không thể được!
Nhà vua bảo:
Đem nước lạnh đổ vào trong, có thể lấy vàng ra được không?
Quần thần thưa rằng:
Có thể được!
Nhà vua bảo:
Ta làm việc vua, đi săn bắn, giống như nước sôi. Dâng hương, đốt đèn, đi quanh tháp, giống như đem nước lạnh đổ vào trong nước sôi vậy. Phàm làm vua thì đều có hành vi thiện ác, tại sao lại chỉ làm ác mà không làm lành?”.