Người bây giờ chỉ vì hai chữ cơm áo, mà chịu biết bao thiệt thòi, chịu biết bao thống khổ, kết biết bao oan nghiệt với chúng sanh. Nhưng rốt cuộc, những thiệt thòi, đau khổ, kết oán này, đâu cần thiết. Vì sao? Bởi vì sống bằng nghề giết hại sanh mạng chúng sanh, chẳng qua chỉ vì phụng dưỡng cha mẹ, nuôi dưỡng vợ con ngày ba bữa cơm mà thôi. Song những người làm các nghề nghiệp khác, đâu phải là không nuôi được cha mẹ, vợ con? Do đó kết oán cừu vạn kiếp khó hoá giải một cách oan uổng, chẳng phải là quá ư ngu si sao? Nếu nói đã rơi vào một ngành nghề nào rồi, đành phải như vậy, vậy thì rơi vào hầm xí, lại ở trong đó cho đến chết luôn sao? Thương ôi! Người thời nay động một chút là nói đổi nghề không tiện, nhưng lại không biết đến khi đoạ làm súc sanh, đầu mọc sừng, thân mang lông, càng không tiện hơn nhiều! Tại sao không từ cái không tiện nho nhỏ, kiên quyết đổi nghề?