Tu học Phật pháp chẳng thể tách rời ‘Giới Ðịnh Huệ’.  Giới tức là giữ pháp luật, giữ quy củ, giữ những lời răn dạy của Thế Tôn ghi trong kinh điển, chúng ta tuân theo mà làm.
Mấu chốt quan trọng nhất trong việc tu hành là ‘Ðịnh’, Ðịnh chính là tâm thanh tịnh.  Có thể tu tâm thanh tịnh trong mọi cảnh thuận, cảnh nghịch, chẳng bị hoàn cảnh nhân sự quấy nhiễu, ô nhiễm thì đạo nghiệp của bạn sẽ thành công.

Có Ðịnh thì sẽ có Huệ, Huệ tức là có khả năng biết rõ thị phi, thiện ác, tuy có thể biết rõ sự khác nhau nhưng tuyệt đối chẳng khởi tâm động niệm.  Một khi khởi tâm động niệm thì đã lạc vào ý thức rồi, sẽ chẳng còn giới - định - huệ nữa.  Vì vậy nên chư Phật, Bồ Tát đối với bất cứ ai đều chẳng oán hận, cho dù có người ác, việc ác đến chướng đạo, chư Phật, Bồ Tát đều xem như tự nhiên, chẳng khởi lên tâm oán hận.  Tại sao vậy?  Hy vọng người ác có thể sớm ngày giác ngộ, có thể quay lại.  Vì người ác cũng có Phật tánh cho nên Phật, Bồ Tát đối  xử với họ rất tôn kính.
 
Trích từ: Học Vi Nhân Sư Hành Vi Thế Phạm

Trí Huệ Là Gì...?
Hòa Thượng Thích Nhất Chân

Nhìn Thấu Là Trí Huệ Chân Thật
Hòa Thượng Thích Tịnh Không

Tu Phước Và Tu Huệ
Hòa Thượng Thích Tịnh Không

Sự Quan Trọng Của Định Huệ
Hòa Thượng Thích Tịnh Không

Phước Báo Và Trí Huệ
Hòa Thượng Thích Tịnh Không

Phước Huệ Nhân Quả
Hòa Thượng Thích Tịnh Không