Trước hết, ắt phải thông thạo Phật pháp thì mới có cái để hoằng dương. Cái được hoằng dương là pháp, không có pháp thì hoằng bằng cách nào? Những điều trò đã nêu chỉ là nghi thức và hình thức, đó là một phần nhỏ trong phạm vi hoằng pháp. Như quảng cáo nơi tiệm buôn, như trống chiêng đánh nhằm mở đầu tuồng hát. Sau quảng cáo phải có hàng hóa, sau trống chiêng cần phải có ca múa. Nếu chẳng có hàng hóa mà phát quảng cáo, không có ca múa mà gióng trống khua chiêng, tức là khinh người, lại còn phá hoại chính mình. Vì vậy, hiện thời, hai điều này đều là tất yếu cần thiết, chỉ có con người mới là cao hay thấp khác nhau, như tay và chân, có cái để làm việc, có cái để đi lại, phải suy xét tài sức hòng chọn một con đường để theo mà thôi. Nếu thật sự có pháp thì chẳng tuyên truyền mà vẫn tự hưng thịnh.