Tiểu Sử Hòa Thượng Thích Thiền Tâm

Niệm Phật Phải Dự Bị Lúc Lâm Chung
Xã Hội Ấn Độ Trước Khi Phật Ra Đời
Nền Học Thuyết Ấn Độ Trước Phật Giáo
Dòng Dõi Đức Phật
Đức Thích Tôn Trước Khi Thành Đạo
Đức Thích Tôn Sau Khi Thành Đạo
Pháp Giới Tổng Luận
Ăn Chay
Yếu Nghĩa Về Thập Thiện
Khái Yếu Về Tam Quy
Bốn Kỳ Kiết Tập
Giáo Nghĩa Các Bộ Phái
Tiểu Thừa và Đại Thừa
Sự Phát Triển Của Tiểu Thừa
Sự Phát Triển Của Đại Thừa
Chúng Sanh Trong Ba Cõi
Phật Giáo Với Gia Ðình
Thế Giới Quan Của Đạo Phật
Cõi Đại Thiên Và Thời Kiếp
Từ Ðức Thích Ca Đến Phật Di Lặc
Các Chủng Loại Thế Giới
Biển Thế Giới Hoa Tạng
Kinh Ðiển Đạo Phật
Niệm Phật Phải Vì Thoát Sanh Tử
Niệm Phật Phải Phát Lòng Bồ Đề
Niệm Phật Phải Dứt Trừ Lòng Nghi
Niệm Phật Phải Quyết Định Nguyện Vãng Sanh
Niệm Phật Phải Đoạn Tuyệt Phiền Não
Thân Trung Hữu Và Sự Thọ Sanh
Niệm Phật Phải Khắc Kỳ Cầu Chứng Nghiệm
Niệm Phật Phải Bền Lâu Không Gián Đoạn
Niệm Phật Phải An Nhẫn Các Chướng Duyên
Khái Yếu Về Ngũ Giới
Luân Hồi Và Nhân Quả
Niệm Phật Phải Hành Trì Cho Thiết Thật
Giác Minh Diệu Hạnh Bồ Tát Khai Thị Niệm Phật
Diệu Hiệp Ðại Sư Khai Thị Niệm Phật
Khuyên Phát Tâm Niệm Phật
Ưu Ðàm Ðại Sư Khai Thị Niệm Phật
Liên Trì Ðại Sư Khai Thị Niệm Phật
Huệ Viễn Đại Sư
Tỉnh Thường Đại Sư
Hành Sách Đại Sư
Thiện Đạo Đại Sư
Thừa Viễn Đại Sư
Pháp Chiếu Đại Sư
Thiếu Khang Đại Sư
Diên Thọ Đại Sư
Tông Trách Ðại sư Khuyến Ðạo
Châu Hoằng Đại Sư
Trí Húc Đại Sư
Thật Hiền Đại Sư
Tế Tỉnh Đại Sư
Ấn Quang Đại Sư
Người Mới Phát Tâm Học Phật
Người Mới Phát Tâm Học Phật
Tại sao người tu không tùy ý niệm một Đức Phật...?
Hạng phàm phu làm sao vãng sanh...?
Giả sử phiền não ác kiến thường nổi lên, thì làm sao được gọi là: vượt hơn ba cõi lên ngôi bất thối...?
Tại sao khi lâm chung mười niệm thành tựu liền được vãng sanh...?
Cần chi phải cầu sanh về Tây Phương Tịnh Độ...?
Nếu bỏ Ta Bà cầu về Cực Lạc há chẳng là trái lý...?
Sao nay lại riêng cầu Tịnh Độ của một Đức Phật...?
Tại sao chúng ta đã học theo Phật lại xa rời chúng sanh...?
Thế giới Cực Lạc cách đây mười muôn ức cõi Phật hạng phàm phu yếu kém làm sao có thể đi đến...?
Nay tôi quyết định cầu sanh Tây Phương nhưng chưa biết phải làm những nghiệp gì...?
Đại sư Trí Giả khuyên người chuyên tu tịnh độ
Có phải Ngài đã chủ trương Tịnh độ tự hạ môn Thiền của mình...?
Không tu Tịnh nghiệp tất khó vãng sinh đó là điều chắc chắn
Miền Cực Lạc cách đây mười muôn ức cõi khi mạng chung làm sao có thể đến nơi...?
thế nào là Thập niệm hồi hướng...?
bây giờ tôi tạo tác theo duyên đời đợi khi sắp chết rồi sẽ niệm Phật có được chăng...?
Sống trong đời ác năm trược mỗi người đều có tội
Bậc đã ngộ đạt mà còn cầu sanh Tịnh Độ
Đã gọi thấy tánh thành Phật há lại khứng chịu cầu sinh về Tây Phương ư...?
ngộ đạt mà còn cầu sinh Tịnh độ đó chẳng qua là tâm niệm chán khổ tìm vui...?
Trong mười phương cõi Đồng Cư Tịnh Độ rất nhiều.
Nếu cõi Ta bà có đủ bốn độ thì cần chi phải cầu sinh Cực Lạc...?
Về phần đại khái của pháp môn Tịnh độ tôi có thể nghe được chăng...?
Di đà bổn tánh Tịnh độ duy tâm...?
Tu làm sao cho mỗi niệm nối nhau
Tu làm sao cho mỗi niệm nối nhau
Tu làm sao cho mỗi niệm nối nhau

Hòa thượng thế danh Lê Diêu, Pháp danh Như Lễ, Pháp hiệu Thích Huyền Dung. Ngài sinh năm 1918 tại thôn Thanh Mai, xã Nhơn Hạnh, quận An Nhơn, tỉnh Bình Định. Thân Phụ ngài là cụ ông Lê Cừu, pháp danh Như Trung, thân mẫu là cụ bà Phạm Thị Đĩnh, pháp danh Diệu Trực. Ngài là con út trong gia đình có tám người con, anh kế Ngài là Lê Siền, hiện còn đang sinh sống tại quê nhà với tuổi đại thọ 102.

Năm 1932, Ngài xuất gia, khi đó Ngài vừa tròn 14 tuổi tại chùa Bích Liên với Bổn sư là Hòa thượng Thích Chơn Giám. Ngài được trực tiếp học giáo pháp và tu tập với Hòa thượng Bổn sư cho đến năm 1939 và cũng trong năm này Hòa Thượng thọ đại giới.

Năm 1940, Ngài ra Huế, tu học tại Phật học viện Bảo Quốc, dưới sự hướng dẫn của sư huynh là Hòa thượng Thích Trí Độ. Năm 1945, Ngài được chỉ định vào Sài Gòn để cùng Hòa thượng Thích Trí Tịnh làm Phật sự, khai sáng Phật học đường Liên Hải và làm chủ bút báo Từ Bi Âm.

Năm 1949, Ngài là sáng lập hai viện Phật học và làm giám đốc: Phật học đường Mai Sơn và Phật học đường Sùng Đức tại Phú Lâm, Chợ Lớn. Năm 1951, do nhu cầu hoằng pháp trong phạm vi rộng lớn cần đến sự kết hợp các Phật học đường lại với nhau, Ngài đã hợp Phật học đường Liên Hải, Phật Học đường Mai Sơn và Sùng Đức thành Phật học đường Ấn Quang. Ngài vừa là một thành viên trong Ban Giám đốc, vừa là Giáo sư bậc Cao đẳng tại Phật học đường Ấn Quang. Và cũng cùng năm ấy, do nhu cầu thống nhất Phật giáo Bắc Nam Trung, Ngài cùng với chư Tăng sáng lập Giáo hội Tăng già Nam Việt và Ngài đảm nhiệm chức vụ Tổng Trị sự Trưởng Giáo hội.

Người niệm Phật phải hiếu dưỡng cha mẹ, phụng sự sư trưởng (tức thầy dạy ta và những vị có đạo đức), từ tâm không giết (nên ăn chay trường, hoặc ăn chay kỳ. Nếu chưa dứt được ăn mặn thì đừng đích thân giết), tu Thập Thiện nghiệp (tức là thân chẳng làm chuyện sát sanh, trộm cắp, tà dâm; miệng chẳng nói dối, thêu dệt, nói đôi chiều, nói lời ác; tâm chẳng khởi niệm tham dục, nóng giận, ngu si). Lại còn phải cha nhân từ, con hiếu thuận, anh nhường, em kính, chồng hòa, vợ thuận, chủ nhân từ, tớ trung thành, nghiêm túc tận hết bổn phận của chính mình. Chẳng cần biết người khác có trọn hết bổn phận đối với ta hay không, ta phải luôn trọn hết phận ta.
Ấn Quang Đại Sư