Nếu nói về Pháp Tánh Tam Muội thì ai mà chẳng đầy đủ. Nếu bàn về môn định cứu cánh, chỉ có Phật mới đạt đến rốt ráo. Bậc Bồ Tát Đẳng Giác còn không biết, kẻ phàm phu tâm tán loạn sao có thể dò xét?
Thế nên, Bồ Tát Văn Thù nói:
“Ví như người học bắn tên, từ thô đến tế, về sau bắn đâu trúng đó. Ta cũng như vậy, ban đầu thực tập chánh định chuyên nhất một cảnh, về sau vào chánh định vô tâm mới được thường ở nơi định trong tất cả thời”.
Cho nên các pháp quán Bất tịnh, quán Giả, Sổ tức diệu môn đều là bến bờ đưa đến nơi cam lồ, con đường thẳng tắt ra khỏi sanh tử.
Tổ sư Long Thọ nói:
“Quán xét trong Thập lực của Phật có hai lực lớn nhất:
Do nghiệp lực nên vào trong sanh tử.
Do định lực nên ra khỏi sanh tử.
Kinh Chánh Pháp Niệm Xứ nói:
“Cứu mạng cho tất cả mọi người trong tứ thiên hạ, chẳng bằng đoan chánh tâm ý trong khoảng một bữa ăn”.
Vì vậy, Chân như còn ở trong ràng buộc, hôn trầm tán loạn đều đầy đủ; Chân như ra khỏi sự ràng buộc, định và tuệ mới tỏa sáng.
Chung và riêng rõ ràng, trước sau không lẫn lộn, tại sao lại cho Lý là phải, chẳng lẽ chỉ trích Sự là sai?