Tại sao lại ấn mắt phát sanh hoa đốm, gượng phân chia thứ bậc tu hành? Đại Sư Vĩnh Minh Diên Thọ | Dịch Giả :Hòa Thượng Thích Minh Thành | Xem: 15


Câu Hỏi

Kinh Tư Ích nói: “Người vào Chánh vị không trải qua từ Sơ địa đến Thập địa”. Kinh Lăng Già nói: “Chân như lặng lẽ sao có thứ bậc?”. Bậc Cao đức ngày xưa nói: “Thà muôn kiếp trầm luân, hoàn toàn chẳng cầu giải thoát của các bậc Thánh”. Lại nói: “Mặc cho ngàn Thánh hiện, ta có Phật thiên chân”. Tại sao lại ấn mắt phát sanh hoa đốm, gượng phân chia thứ bậc tu hành?

Trả Lời

Nếu tâm thầm hợp với tánh Phật, lý bao quát nguồn chân, cần gì phải nhờ duyên khác mà quên mất chính mình.

Nếu như dựa vào trí tuệ phân chia thì ở trong chỗ không thứ bậc mà thiết lập thứ bậc. Tuy dường như có lên xuống thật sự, bản vị vốn không biến động. Phật Pháp gọi là “vị”, nếu không có hạnh vị tu hành, tức là thiên ma ngoại đạo.

Nếu từ môn “Viên dung” mà nói thì thuận theo Pháp giới tánh vốn tự thanh tịnh. Nếu từ môn “Hành bố” mà nói, tùy theo tướng Thế đế trước sau có sự phân chia sâu cạn.

Hiện nay Viên dung chẳng trở ngại Hành bố nhanh chóng thành tựu các hạnh, bởi một địa tức là tất cả địa. Nếu Hành bố chẳng trở ngại Viên dung thì thành tựu khắp cả các hạnh, bởi vì tu hành tăng tiến công đức của các vị thứ tâm vẫn thường rỗng lặng nên ở nơi Trung đạo. Không có mà có vị thứ rõ ràng; có mà không có rỗng rang lặng lẽ.

Do đó, kinh Bát Nhã nói:

“Tu Bồ Đề hỏi Đức Phật:

Nếu các pháp rốt ráo không có gì, tại sao lại nói có Sơ địa cho đến Thập địa?

Đức Phật đáp:

Vì các pháp rốt ráo không có gì nên có Sơ địa cho đến Thập địa của Bồ Tát. Nếu các pháp có tánh quyết định thì không có Sơ địa cho đến Thập địa”.

Vì thế Ba mươi bảy phẩm trợ đạo là pháp môn Bồ Tát thực hành, Năm mươi hai vị thứ là con đường tu học của chư Phật thuở xưa.

Từ chỗ tâm niệm ban đầu, một niệm tu tập trọn vẹn, cho đến đạt được Mười tám pháp Bất cộng, mài dũa ba nghiệp, cuối cùng sẽ đạt đến chỗ thanh tịnh rốt ráo.