Trong Phần Đầu Nơi Chương Hành Do Của Đàn Kinh Có Chép: “Hà Kỳ Tự Tánh Bổn Tự Thanh Tịnh” (Nào Ngờ... Lão Cư Sĩ Lý Bỉnh Nam | Dịch Giả :Cư Sĩ Bửu Quang Tự đệ tử Như Hòa | Xem: 9


Câu Hỏi

Trong Phần Đầu Nơi Chương Hành Do Của Đàn Kinh Có Chép: “Hà Kỳ Tự Tánh Bổn Tự Thanh Tịnh” (Nào Ngờ Tự Tánh Vốn Sẵn Thanh Tịnh); Sau Đó Trong Chương Phó Chúc Lại Chép: “Tự Tánh Năng Hàm Tàng Vạn Pháp Danh Hàm Tàng Thức” (Tự Tánh Có Thể Chứa Đựng Muôn Pháp Gọi Là Hàm Tàng Thức) Hàm Tàng Thức Chính Là A Lại Da Thức Là Chân Vọng Hòa Hợp Cớ Sao Hai Đằng Lại Nói Về Tự Tánh Khác Nhau? Há Chẳng Phải Là Điều Trước Nhằm Nói Thể Của Nó Vốn Tự Thanh Tịnh Điều Sau Nhằm Nói Nó Có Tác Dụng Chứ

Trả Lời

“Chân” là Bổn Giác, “vọng” là do bất giác mà có vô minh. Như vàng ở trong quặng, tuy vàng và cát lẫn lộn, thật ra, vàng là vàng, cát là cát. Đấy là chỗ hoàn toàn chẳng mâu thuẫn giữa chân vọng hòa hợp và tánh vốn thanh tịnh. Nói “hàm tàng” (chứa đựng, cất giữ) là nói về Dụng của nó, đúng như ông đã nói.

Từ Ngữ Phật Học Trong Phần Vấn Đáp