Chưa có trời đất, trước hết đã có Tây Phương Tam Bảo A Di Đà Phật, tôi chưa hề nghe trong kinh giáo có nói như vậy, chỉ nói: Pháp tánh đã có từ vô thỉ, thân ứng hóa của Phật tùy thời mà hiện. Các hành tinh, vệ tinh v.v… như những nhà khoa học đã nói chính là hằng sa thế giới được nói trong kinh Phật. Những thế giới ấy đều là vô thường, thành, trụ, hoại, không, tụ tán không ngừng. Các duyên hòa hợp bèn thành, duyên tán bèn không, như bọt trên mặt nước, sanh đây, diệt kia, hoàn toàn chẳng đồng thời! Pháp tánh rộng lớn không ngằn hạn, bao trùm hư không. Ứng hóa thì đợi cho đến khi thế giới hình thành bèn giáng sanh trong ấy. Pháp tánh vô thỉ, vô chung, chẳng nói đến thọ mạng; còn sự ứng hóa và tinh cầu thì đều là có sanh diệt. Theo cách tính của thế gian thì [thế giới này đã tồn tại] mấy triệu ức, nhưng theo cách tính trong Phạn điển[1] sẽ là bao nhiêu kiếp. Sự ứng hóa và các tinh cầu có mối quan hệ sanh diệt với nhau. Ứng hóa thì có tướng, nương vào tinh cầu để trụ; pháp tánh vô tướng, chẳng nương vào tinh cầu mà có.