Bồ Đề tâm là thượng cầu hạ hóa, trí lẫn bi cùng vận dụng. Nếu chẳng cầu trí, chỉ nghĩ cứu kẻ khác, đôi bên đều chẳng thành tựu! Lời Luận hay lời Tổ [dạy như vậy] là vì sợ người ta chấp lệch vào một phía, chẳng có ích gì cho thực tế! Cứu người khác cần phải có các thứ phương pháp. Nếu không có phương pháp, làm sao có thể cứu người khác? Ví như chính mình là thầy thuốc thì mới có thể chữa bệnh cho kẻ khác. Nếu chẳng có thầy thuốc, thấy người khác bệnh khổ, khuyên kẻ ấy tìm thầy chữa trị thì cũng là bi tâm, trọn chẳng phải là không được! Bọn học nhân chúng ta nay khuyên người khác quy y Phật đạo, học Phật, niệm Phật cũng vì lẽ đó! Các đoạn văn như ông đã nêu ra trên đây chỉ là nói với kẻ phàm phu đầy dẫy triền phược chưa thể cứu người khác, trọn chẳng phải là cấm khuyên người khác cầu cứu. Điều này có gì là trái nghịch với Bồ Đề tâm?