Người tạo nghiệp ác, như trồng dây leo, một khi gốc đã phát mạnh, cành lá bò tràn lan. Tạm lấy việc nuôi mèo mà nói, từ thế gian mà nhìn, chỉ có tạo nghiệp một chiều. Nếu lấy tuệ nhãn mà nhìn, thì là có thể trưởng dưỡng vô lượng ác nghiệp. Nay thử đưa ra một vài điều: Chuột đang không làm hại gì ta, nhưng ta bỗng khởi ác ý muốn giết, đó là vô duyên sát; ta không giết được, mượn tay mèo để giết, đó là giáo tha sát; thấy bắt chuột mà vui, đó là tuỳ hỷ sát; thấy bắt chuột mà khen, đó là tán thán sát; thả mèo vào nơi có chuột, đó là phương tiện sát; muốn nó ngày ngày bắt chuột, đó là thệ nguyện sát; vốn muốn nuôi mèo để bắt chuột nhà mình, và mèo đúng bắt chuột nhà mình, đó là chánh sát, cũng gọi là thông tâm sát; vốn muốn nuôi mèo để bắt chuột nhà mình, nhưng mèo lại đi bắt chuột nhà hàng xóm, đó là đạo sát, cũng gọi là cách tâm sát; nuôi mèo chỉ nghĩ để nó bắt chuột, nhưng rồi bắt cá cho nó ăn, đó là tăng ích sát; làm cho hàng xóm bắt chước, con cháu bắt chước, đó là triển chuyển vô tận sát. Như vậy vô lượng ác nghiệp, đều từ căn bản một niệm nuôi mèo mà ra, có thể không ngăn ngừa sao?