Thiền Tông chẳng có một tí sắc thái mê tín nào! Lão Cư Sĩ Lý Bỉnh Nam | Dịch Giả :Cư Sĩ Bửu Quang Tự đệ tử Như Hòa | Xem: 10


Câu Hỏi

Phật giáo chia thành mười tông. Trong đó, Tịnh Độ Tông và Thiền Tông khá phổ biến. Tịnh Độ Tông dạy người ta niệm Phật hòng đắc nhất tâm bất loạn, chứng Phật quả. Lại còn nói niệm Phật có thể được Phật, Bồ Tát gia hộ, nên dốc hết tánh mạng quỳ lạy, lạy một chập có thể tiêu tai, tiêu nghiệp chướng, nhưng so ra Thiền Tông chẳng có một tí sắc thái mê tín nào! Như trong kinh Lăng Nghiêm có câu: “Nhược dĩ sắc kiến ngã, dĩ âm thanh cầu ngã, thị nhân hành tà đạo, bất năng kiến Như Lai” (nếu dùng sắc thấy ta, dùng âm thanh cầu ta, người ấy hành đạo tà, chẳng thể thấy Như Lai). Đương nhiên, đức Phật dạy đủ mọi phương pháp (tức năm thời Hoa Nghiêm, A Hàm, Phương Đẳng, Bát Nhã, Pháp Hoa, Niết Bàn) đều là nói về một chữ Tâm, tức là “Phật thuyết nhất thiết pháp, tức phi nhất thiết pháp, thị danh nhất thiết pháp” (đức Phật nói hết thảy các pháp chẳng phải là hết thảy các pháp, nên gọi là hết thảy các pháp), nhưng những gì đức Phật nói đều là chân thật, cớ sao về một phương diện, Ngài nói có Phật tồn tại, đồng thời lại nói đừng nên mê tín? Rốt cuộc là như thế nào, tôi chẳng mò được đầu mối! (Tạ Bích Ngọc hỏi)

Trả Lời

Vọng niệm của chúng sanh giống như bệnh, pháp môn của Phật Đà như thuốc. Lời Phật nói có nguyên do, chẳng phải là mê tín. Nói Không cũng chẳng phải là chân thật, do khế cơ mà nói, trọn chẳng nhất định. Như loại thuốc Nhiệt có thể trị bệnh Hàn, thuốc mát có thể giải bệnh nóng, thuốc gây đi tả để trừ chứng đầy chướng, thuốc bổ để bù đắp hư nhược. Lương y vận dụng [các vị thuốc khéo léo], tài trị bệnh lẫy lừng. Gã thầy thuốc tầm thường, chẳng hiểu y lý, cắt thuốc lung tung cho người bệnh thì thuốc có thể giết người! Há có phải chỉ chẳng nắm được đầu mối mà thôi!