Một sáng nọ tôi đang ở nhà thi điện thoại reo vang, bắt phone thì nghe người bên kỉa xưng họ Dưng, ngụ ở Đài Nam, nhân đọc sách nhân quả của tôi mà muốn kết giao, giờ ông đang tới Gia Nghĩa, không biết làm sao tìm ra địa chỉ tôi.
Để ông Dưng tìm nhà đỡ vất vả, tôi bèn lái xe ra tận bến để đón. Gặp nhau, đưa về nhà hàn huyên rồi, ông liền kể lề mọi chuyện như sau:
Vừa rồi ông bị người làm tổn thất hai ngàn mấy vạn, do đối tác là bà con nên không thể cư xử tuyệt tình với họ, nhưng lòng ông rất khó chịu và lo lắng. Lần này đến đây, ông hi vọng có thể tham gia hoạt động từ thiện.
Tôi hỏi: – Hiện thời cuộc sống rất khó khăn, vi sao ông còn muốn bỏ tiền ra làm phúc nữa?
Ông nói nguyên nhân chính là mấy năm nay, ông thề nghiệm nhiều điều khiến ông tin là thật sự có nhân quả báo ứng, vì vậy nếu mình sống chịu nỗ lực hành thiện, tích đức thì tương lai sẽ tốt đẹp hơn.
Hiện tại dù kinh tế ông túng quẫn, bản thân bị thất nghiệp mấy tháng nay, nhưng vừa rồi nhờ có người bạn thân, biết hòan cảnh ông khốn cùng nên đã bỏ tiền ra tài trợ, đề ông có thể gầy vốn nho nhỏ làm ăn, khiến ông từ chỗ chết mà được cứu sống. Nghĩa cử của người bạn này khiến ông cảm kích bất tận, vỉ ngay lúc ông cần giúp đỡ nhất, là có được bạn bè ra tay tương trợ, có thể đây cũng nhờ cha mẹ, anh em ông bình thường ưa bố thí hành thiện, rộng kết duyên với người mà ông được hưởng phúc lây.
Bây giờ ông muốn đổi mới cuộc đời, tu sửa bản thân. Bắt đầu làm lại hết, ông rất muốn hành thiện và việc đầu tiên là cúng dường Tam bảo, sau đó bố thí, trợ giúp người bất hạnh. Đồng thời ông cũng muốn thể hiện chút lòng cảm tạ bạn bè, mong hồi hướng phúc lành này đến họ.
Ông nguyện tương lai, nếu như sự nghiệp phát, kinh tế được cải thiện, nhất định ông sẽ gia tăng tạo phúc, làm việc có ích cho người thật nhiều. Tinh thần từ bi và ước nguyện tốt đẹp của ông thật đáng quý.
Ông nói mặc dù không đọc sách nhiều, nhưng gần đây đã tận mắt chứng kiến người thân làm gì, sau đều có báo ứng. Chính những kinh nghiệm quí báu này đã trở thành động lực cực mạnh thôi thúc ông phải sớm tu sửa cải thiện bản thân. Ông hiểu sâu sắc rằng, một khi đã muốn sống chân chánh, dự định hành thiện thì phải mau mau thực hiệncho sớm.
Ông kể hồi xưa nghe nói cây “Bạch Liên Tiêu”, có thể dùng trị ung thư, giá rất mắc, mỗi cây giá năm ngàn, thậm chí cả vạn. Do vậy nhiều người vì tính quý giá của nó mà đổ xô tìm mua.
Khi đó, cha ông nhờ biết cách gieo trồng chăm sóc, nên “Bạch Liên Tiêu”, sinh sôi nẩy nở rất nhiều, nếu như mà bán thì ít nhất có thể thu được từ trăm vạn trở lên. Nhưng phụ thân ông xưa nay chưa hề bán cho ai, ngược lại còn tặng miễn phí nếu thấy người cần đến. Cụ cho rằng cứu một mạng người hơn xây tháp bảy từng, do nhà họ trọng nghĩa khinh tài như vậy, hành vi tạo phúc được người khâm phục đồn lan; láng giềng đều tán thán.
Ông nhìn nhận dù gia đình mình không giàu, nhưng phụ từ tử hiếu, toàn gia hòa thuận vui vẻ, mọi việc xuôi buồm thuận gió, sống bình an.
Ông tin gia phong thiện lương có ảnh hưởng rất lớn đến hạnh phúc của con cháu. Bằng chứng là em gái ông mấy năm gần đây trước khi xuất giá, nhằm lúc kinh tế gia đình suy kém nên em chẳng có được chút của hồi môn. Do vậy lòng rất lo, sợ mẹ chồng hoặc chàng rể sẽ nhìn họ nửa mắt, xét nét khắt khe…
Nào dè sự thật lại tương phản, bên thông gia cực kỳ hiểu việc, hơn nữa đối với cô dâu hiền huệ không ngớt lời khen, yêu thương bội phần, vì vậy mà cha mẹ ông được an lòng, không phải lo lắng.
Còn em trai ông, không những tính nó rất hiếu thuận, mà còn có máu anh hùng, thấy việc bất bình là ra tay ngay, nó rất hay làm việc nghĩa.
Có lần nó đang công tác tại xưởng rèn thì phía trước xảy ra tai nạn xe. Hai sinh viên lái xe bị đụng ngã trên đường, tét đầu chảy máu, người bu quanh xem đông, nhưng chẳng ai ra tay cứu, em trai ông liền đứng ra thuê xe, đích thân đưa nạn nhân đi cấp cứu, cho đến khi bạn họ đến chăm sóc thay, em ông mới ra về.
Lần khác, gần nhà ông có một tiệm sửa xe hơi, ông chủ hãng tình cờ than thở, gặp nhiều khách bất lương, sửa xe rồi không chịu trả tiền, còn có thái độ hết sức ác. Em ông nghe nói, tâm bất bình nổi dậy, nhất quyết đứng ra chủ trì chính nghĩa, đòi lại công bằng giúp cho ông giám đốc. Thế là em rủ một số bạn bè đồng chí hướng, ưa làm việc nghĩa, cùng hợp sức tra hỏi những vị khách vô lương kia. Họ khéo léo xử lý, áp dụng cương nhu đủ cả. Cuối cùng đã đòi lại được không ít tiền nợ bị thất thu. Tự tay đếm đủ giao lại đàng hoàng cho chủ tiệm.
Ông chủ tiệm tất nhiên cảm kích khâm phục bội phần, vội mang nhiều lễ vật và tiền bạc đến tạ ân, nhưng em ông tuyệt đối không nhận.
Qua sự việc này đủ thấy họ là những người chính trực nhiệt tâm, thừa dũng khí và sống rất có đức. Khi những hành động trượng nghĩa này đồn ra, họ trở thành những nhân vật anh hùng khiến cư dân lân cận yêu quý ngưỡng mộ.
Có thể nhờ em ông hay làm nhiều việc thiện, hành xử chơn chánh; nên sau đó dù gặp phải ba nạn lớn, song lần nào cũng thoát hiểm, tựa như được ân trên gia hộ âm thầm. Ai biết chuyện cũng cho là lạ.
Lần thứ nhất em trai ông đi công tác, lái xe đến một nơi lạ, vừa quẹo vào ngõ hẻm thì thấy có đám thanh niên đang đứng bàn bạc giữa đường, vì không thể chạy, em ông đành bấm kèn báo cho họ dạt ra.
Nào ngờ đám thanh niên ngáng đường này đã sai còn thịnh nộ, chúng ỷ thế đông người lập tức vây quanh xe, lớn tiếng mạ nhục, chửi rủa, một số khác còn cầm dùi cui và dao nhọn lao tới đâm em ông. Việc xảy ra quá đột ngột, khiến em ông không nói được lời nào, cũng không biết xoay sở ra sao, đang lúc sinh mạng đứng sát cửa tử, thập phần nguy cấp, bỗng nghe tiếng hét to liên tục: – “Cảnh sát! Cảnh sát tới đây!”… Đám thanh niên ác tâm thảy đều chột dạ, ngưng ngay hành động càn quấy, chúng chửi đổng vài câu rồi rút lui, mạnh ai nấy chạy thoát thân.
Diễn tiến của màn hí kịch này đã giúp em ông chuyển hung thành cát, hóa nguy thành an. Sau tai nạn, em ông phát hiện trừ vùng lưng bị dao đâm sưng chút ít ra, còn lại toàn bộ đều không sao.
Lần thứ hai, em ông giúp bạn làm việc trên sân thượng, bất cẩn chạm nhằm dây điện cao thế, xui là khi đó nó đi chân không, lúc tai nạn xảy ra nó chỉ hét to một tiếng rồi ngã nhào, té vào đống sắt thép nằm đầy bên dưới.
Lúc này ai nhìn thấy cũng cho là lành ít dữ nhiều, em ông không còn hi vọng gì. Nhưng sau khi đem nó đi cấp cứu, chỉ có chân và thân bên trái bị phỏng, tuy rất đau đớn, nhưng chữa trị bó thuốc độ một tháng thì đã nhanh chóng hồi phục. Do lúc đó nó đã đóng bảo hiểm, nên không tốn kém tiền viện phí.
Chuyện thứ ba là, trước đó không lâu, em ông cùng biểu đệ lái xe con đi từ Đài Nam đi đến Cương Sơn. Vừa xuống dốc ra giao lộ thì phát hiện một chiếc xe chở đất to đùng từ hướng bên phải lao nhanh tới tông thẳng vào họ. Lúc này trời đã tối, mà xe ủi đất không có đèn chiếu sáng, (sau đó điều tra mới biết tài xế xe nọ đang say rượu), khi hai xe đụng nhau vang lên tiếng “ầm” rất to, cư dân quanh đó vội chạy tới xem, thấy đầu xe con dập nát, còn bị xe ủi đất cắm sâu vào khiến bên trong xe không còn chỗ trống nào, khiến hai em của ông bị kẹp, kẹt cứng đến không thể cựa quậy nhúc nhích gì, dân chung quanh phải dốc hết sức mới đem được họ ra, đưa đi cấp cứu. Khi cha mẹ và thân quyến vừa nhận được hung tin, họ tức tốc lao đến hiện trường, nhìn thấy đầu xe hơi bị cán nát bấy, là đủ biết tai nạn thảm khốc như thế nào, mọi người không kìm được, đều bật khóc to, ai cũng đau lòng thống thiết, căn cứ vào cảnh tượng trước mắt, xem như chẳng còn hi vọng gì.
Nhưng khi họ đến bịnh viện thăm, thấy hai anh em mười chết một sống này, không bao lâu đã tỉnh lại, em ông Dưng ngoại trừ bắp đùi bị mảnh vỡ của kiếng xe đâm vào gây bị thương nhẹ ra, còn lại thảy đều không sao, cũng không bị chấn thượng sọ não. Riêng tài xế bên xe ủi đất thì bị thương rất nặng.
Qua những chuyên lạ khó tin liên tiếp xảy ra này, ông Dưng có cảm nhận sâu sắc rằng: Người nào thường ngày siêng năng hành thiện tích đức, trời cao chẳng để cho họ bị thiệt thòi, hơn nữa còn tặng cho phúc báo tốt đẹp.
Đây chính là lý do vì sao ta phải nỗ lực phụng hiến, dốc sức hành thiện.