Sư họ Diêu, người Khương, xuất gia lúc mười sáu tuổi, thờ ngài Đạo An làm thầy, ở chùa Đàn Khê.
Thái thú Trường Sa nhà Tấn tên là Đằng Xá Chi, cải gia vi tự ở Giang Lăng. Ông ta xin ngài Đạo An cho một vị tăng đến làm tổng lãnh. Đạo An nói với Đàm Dực:
– Dân chúng ở Kinh Sở muốn có một vị thầy dẫn dắt, người khéo hoá độ được họ không phải thầy thì còn ai!
Sư bèn khăn gói về nam, xây dựng chùa tháp. Về sau, vì trốn chạy giặc dữ xâm phạm Nam Hán, toàn dân Giang Lăng đến Thượng Minh lánh nạn, sư lại xây chùa ở nơi này. Khi đã sạch bóng đao binh, sư trở về Giang Lăng, tu sửa lại chùa Trường Sa. Sư chí thành cầu thỉnh bèn cảm ứng được xá lợi Phật. Sư đem đựng trong bình vàng, thờ ở trai tòa và đảnh lễ lập thệ: “Nếu đúng là xá lợi Phật còn lưu lại thì xin phóng hào quang”. Đến nửa đêm hôm ấy, từ trong bình, hào quang năm sắc dần dần chiếu sáng khắp chùa. Toàn chúng kinh ngạc, ai nấy đều nễ phục trước sự cảm ứng thần kỳ của sư.
Có lần, sư vào Quân Sơn ở Ba Lăng để chặt cây, gặp con bạch xà dài mấy chục thước nằm chắn lối đi. Sư đành trở về chùa và nói với thần núi:
– Tôi chặt cây để làm chùa, rất mong thần núi cùng tôi tạo công đức!
Đêm đó, sư nằm mộng thấy thần núi đến nói:
Pháp sư sử dụng cho Tam bảo, tôi đây đặt biệt tùy hỷ, nhưng chớ để người khác chặt phá!
Đến sáng, sư trở lại con đường cũ thì rắn đã biến mất. Thế là, sư chặt cây thả theo dòng nước. Trong số những người đi chặt cây giúp sư, có kẻ lén chặt trộm. Khi về đến chùa, tất cả số cây của sư được đưa lên đầy đủ, riêng những số cây chặt trộm đều bị quan bắt. Lòng thành của sư cảm ứng đến như thế.
Có lần sư than:
– Chùa đã xây xong, tăng chúng cũng đông đủ, nhưng còn thiếu các tôn tượng. Bấy giờ các thụy tượng mà vua A dục[6] tạo đã được phụng thờ ở nhiều nơi, nhưng không thành cảm nên không đến chốn này!
Thế là sư ngày đêm tha thiết cầu khẩn, mong được cảm ứng.
Ngày mồng tám tháng hai năm Giáp Ngọ, nhằm niên hiệu Thái Nguyên 19 (384), một tượng Phật xuất hiện ở phía bắc thành, ánh hào quang chiếu thấu trời. Bấy giờ tăng chúng chùa Bạch Mã đến thỉnh trước, nhưng tượng không lay động. Khi ấy, sư đến đảnh lễ tượng Phật, rồi nói với mọi người:
– Đây là tượng Phật của vua A dục ban cho chùa Trường Sa.
Nói xong, sư bảo ba người đệ tử đến thỉnh tượng, họ nhấc lên rất nhẹ nhàng. Mọi người thỉnh tượng về chùa trong không khí hân hoan, tấp nập ngựa xe.
Về sau, thiền sư nước Kế tân là Tăng già nan đà từ đất Thục vào chùa lễ bái, thấy trên hào quang của tượng có chữ vạn. Ngài bèn nói:
Tượng Phật của vua A dục đến đây từ khi nào vậy!
Người bấy giờ nghe thế mới biết lời của sư nói trước đây không hề sai.
Năm 82 tuổi, sư viên tịch. Đúng ngày ấy, hào quang trên tượng bỗng nhiên biến mất, không hiểu vì sao như vậy! Mọi người đều cho rằng đó là linh cảm của sư.