Học trò mong dùng thân phận một nhà kinh doanh xí nghiệp để thành tựu trong đời này, hoằng truyền,... Lão Cư Sĩ Lý Bỉnh Nam | Dịch Giả :Cư Sĩ Bửu Quang Tự đệ tử Như Hòa | Xem: 14


Câu Hỏi

Học trò mong dùng thân phận một nhà kinh doanh xí nghiệp để thành tựu trong đời này, hoằng truyền, tuyên dương đại pháp, mai sau có danh lợi, đối với phú quý, hoặc lấy, hoặc bỏ, hoặc tranh, hoặc nhường, cảm thấy rất do dự. Như ngài Duy Ma Cật, thị hiện phú quý. Như Thích Ca Mâu Ni Phật thị hiện xả phú quý. Học trò chẳng thể tự xét nhân duyên trong đời này, lại do căn tánh ngu muội; nếu bỏ phú quý, tâm sanh ý tưởng hối hận, trái nghịch tấm lòng ban đầu. Nếu giữ lấy phú quý, mà nếu chẳng có túc nhân, ắt sẽ do tình thế mà tranh chấp với kẻ khác, đâm ra kết ác duyên, như thế nào thì mới nên? (Khưu Bạch Hải hỏi)

Trả Lời

Người tại gia sinh sống, hoàn toàn cậy vào kỹ năng làm việc, cống hiến cho xã hội, hãy nên kiếm một nghề có sự đền bồi chánh đáng, đấy chính là kiếm ăn bằng chính sức mình, không tổn hại đến đức liêm khiết. Nhưng cuộc sống bất quá nhằm trưởng dưỡng thân mạng mà thôi; nếu sơ sót huệ mạng, chính là uổng phí một đời này. Do đó, có lời răn: Triêu văn đạo, tịch tử khả hỹ (Sáng nghe đạo, tối chết cũng được). Ngoài việc kiếm sống, còn cần phải cầu đạo. Hai điều ấy đều chẳng thể lìa, đó là chánh đáng, đúng mức. Cầu đạo mà chẳng có nguồn nuôi dưỡng sanh mạng, sẽ chẳng thể cầu đạo. Khuyên ông đối với kỹ năng làm việc, ắt phải thực hiện mười phần viên mãn, đó là chuyện có thể cầu. Còn như phú quý thì chính là phước báo, chỉ có thể thuận theo nhân quả, chớ nên cưỡng cầu! [Của cải, tiền bạc đưa] đến vốn chẳng nhường, [chúng mất] đi cũng chẳng phải tranh. Hãy nên biết cái gì ồ ạt đưa đến thì cũng sẽ ồ ạt mất đi. Kết quả là khi hết mạng, chẳng mang theo được, tội nghiệt buộc chặt theo ta. Hãy suy nghĩ cặn kẽ, nếu có duyên gặp mặt sẽ trò chuyện [nhiều hơn].