Mỗi khi đọc một kinh nào, ắt phải chú trọng đọc rộng, hiểu thông suốt để cầu thâm nhập? Lão Cư Sĩ Lý Bỉnh Nam | Dịch Giả :Cư Sĩ Bửu Quang Tự đệ tử Như Hòa | Xem: 24


Câu Hỏi

Một kẻ tri thức thế tục, nghiệp báo khá sâu, nói cách khác là kẻ đọc sách đã nhiều năm, nay đang thệ nguyện học Phật hoàn chỉnh, có nên đổ công sức [nghiên cứu, học tập] toàn bộ Đại Tạng Kinh hay không? Do chuyện này bèn hỏi là nên bắt đầu từ phương diện nào (Kinh Tạng, Luật Tạng, Đại Thừa, hay Tiểu Thừa) thì sẽ dễ dốc sức hơn? Về phương thức thì nên giữ thái độ chẳng cầu thấu hiểu cho lắm, cứ để lại đó, mai sau sẽ dần dần lãnh ngộ? Hay là mỗi khi đọc một kinh nào, ắt phải chú trọng đọc rộng, hiểu thông suốt để cầu thâm nhập? (Hoàng Thao hỏi)

Trả Lời

Trình tự học Phật chia ra thành Thông (thông thường) và Biệt (đặc biệt, riêng biệt). Thông tức là bốn chữ Tín, Giải, Hành, Chứng. Biệt là chẳng cần theo thứ tự, vừa khởi đầu liền chọn một môn để hành. Thông thì chẳng có vấn đề gì đáng nói, nhưng Biệt thì cũng phải trọn đủ tín tâm. Người tín tâm mạnh mẽ chỉ hành công phu ấy liền có thành tựu. Nếu không, ắt phải cầu hiểu, hòng tăng trưởng lòng tin. Đó là hành và giải cùng tiến hành, hoặc hành trước, giải sau, không gì chẳng được! Đó là điều thứ nhất.

Kẻ mới học mà đọc Đại Tạng, sợ chẳng đạt được lợi ích, vì kết cấu của Đại Tạng chủ yếu là sắp xếp theo thể loại của các kinh, chẳng phải là sắp theo khóa trình từ cạn tiến đến sâu, từ đầu tới cuối vậy! Người học Phật hãy nên nắm khái quát giáo tướng rồi mới đọc Đại Tạng thì mới có cửa nẻo [để thâm nhập]; ví như trước hết phải biết bơi lội thông thạo rồi mới có thể vào biển cả. Đó là lý do thứ hai.

Người đọc Đại Tạng cũng chia thành hai loại:

Thứ nhất là Tĩnh Lự, lấy đọc kinh làm công khóa, chỉ cung kính đọc theo từng câu, chẳng nghĩ ngợi, suy lường.

Thứ hai là nghiên giáo, tức là cầu hiểu rõ ý nghĩa. Chuyên chú trọng dò tìm, truy cầu [nghĩa lý], hy vọng từ văn tự mà thấy được phần nào Thật Tướng.