Ngài là người trung Thiên Trúc, có hoài bão tùy duyên tế sanh độ vật, nên du hóa khắp nơi, rồi từ từ sang Chi Na, đến Quảng Châu trụ tại chùa Chế Chỉ..... Xem Tiếp
Ngài vốn là người trung Ấn Độ, và là hậu duệ của vua Cam Lộ Phạn VươngẠ. Pháp danh tiếng Phạn của Ngài là Thú Bà Yết La Tăng Ha; Tàu gọi là Tịnh Sư Tử.... Xem Tiếp
(Vị thí chủ quan trọng nhất của giáo đoàn thời đức Phật) Cấp Cô Độc là một vị trưởng giả triệu phú ở kinh đô Xá Vệ của vương quốc Kiều Tát La, miền.... Xem Tiếp
Không rõ sư tên họ là gì, mọi người thường thấy sư cưỡi bát gỗ qua sông, nên gọi là Bôi Độ. Ban đầu, sư ở Kí Châu, không tu tế hạnh, nhưng thần lực.... Xem Tiếp
Đàm vô sấm còn gọi là Đàm ma sấm. Sư người Thiên Trúc, lên sáu đã mồ côi cha, sống với mẹ, được sa môn Đạt ma da xá thâu nhận làm đệ tử, cho học pháp.... Xem Tiếp
Không rõ người xứ nào, chỉ biết sư xuất gia từ thuở nhỏ, ở chùa Bạch Mã[38] phía bắc Hoàng Hà, ăn uống đạm bạc, mặc áo vải thô, chuyên tâm trì tụng.... Xem Tiếp