Đọc sách của bất cứ nhà nào, cũng đều phải hiểu trọn vẹn toàn thể! Chớ nên từ một câu bèn coi là lời khẳng định. Vì lời lẽ ấy do một sự hoặc lý nào đó mà phát khởi, [sở dĩ] có sự khác biệt do đối ứng với mỗi người, mỗi sự, lại còn có các pháp quyền, thật, chủ, khách. Nếu chẳng biện định những khía cạnh ấy, sẽ phần nhiều là chấp vào từ, mà hại nghĩa. Khổng Tử nói: Cổ chi ngu dã trực, kim chi ngu dã trá nhi dĩ hỹ (Thời cổ thì ngu mà chất trực, thời nay thì đã ngu lại còn gian trá). Lại nói: Cử trực thác cuồng (Đề bạt người chánh trực, vứt bỏ kẻ cuồng vọng). Lại nói hữu trực (bạn bè ngay thẳng)[1]. Ngài lại còn khen ngợi Nhan Uyên giống như ngu, lại ca ngợi Ninh Vũ Tử[2] ngu chẳng ai bằng, hễ giữ được cái tâm chánh trực, sẽ giữ được đạo. Nhà Phật cũng nói: Trực tâm thị đạo tràng (Trực tâm là đạo tràng). Gộp lại để xét, hai bên há có mâu thuẫn ư? Còn đối với lẽ bất di (chẳng dời), Nho giáo nói thủ tử thiện đạo (chọn cái chết để giữ lấy đạo lành), Phật dạy: Bát phong bất động (Tám gió chẳng động). Nho thì thiết nghiễn, ma xuyên (nghiền sắt, mài thủng), Phật thì tọa phá bồ đoàn (ngồi nát bồ đoàn), đường lối của hai nhà chưa hề chẳng nhất trí! Đối với ngài Bàn Đà Già và vị sư phơi nến như ông đã nêu, hai vị ấy sở dĩ thành tựu, điều trọng yếu là do chánh trực và [chí hướng] chẳng đổi dời, chứ không phải vì họ tối tăm và ngu trá vậy!