TRUYỆN PHẬT GIÁO

   
ALL | Á | B | C | Đ | H | P | T

 Tựa Đề Pháp ÂmTác GiảĐề Mục
Mo Cua So Ánh Đạo Vàng Võ Đình CườngTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Bài Học Ngàn Vàng HT Thích Thiện HoaTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Con Đường Vô Tận Huỳnh Trung ChánhTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Đại Đường Tây Vực Ký Thích Như ĐiểnTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Đường Mây Trên Đất Hoa Nguyên PhongTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Đường Mây Trong Cõi Mộng Nguyên PhongTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Hoa Sen Trên Tuyết Nguyên PhongTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Hoa Trôi Trên Sóng Nước Nguyên PhongTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Tây Tạng Huyền Bí Nguyên PhongTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Thoát Vòng Tục Lụy HT Thích Quảng ĐộTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Trưởng Giả Kén Rể HuyễnTruyện Phật Giáo
 
 
 
 
 
 
 

Ðại để người tu Tịnh nghiệp: đi, đứng, nằm, ngồi, đứng lên, ngồi xuống, ăn uống đều nên hướng về phương Tây thì sự cơ cảm dễ thành, căn cảnh dễ thuần thục. Trong thất chỉ bày một tượng Phật, một quyển kinh, một lò hương, một cái bàn, một cái giường, một cái ghế, chẳng được bày nhiều thứ khác. Trên sân cũng quét dọn thanh tịnh để đi kinh hành không trở ngại gì. Cần giữ cho tâm này chẳng vướng bận mảy may gì, quên hết muôn mối lo, trống rỗng, chẳng biết có thân, chẳng hay có đời, cũng chẳng biết việc mình đang làm ngày nay là việc tu hành. Ðược vậy thì ngày càng gần với đạo, ngày càng cách xa đời, mới xu hướng Tịnh nghiệp được. Lúc bình thời ông đã có thể buông bỏ sạch hết thảy sự, trong ý niệm chẳng còn chút mắc mứu nào thì khi đại hạn xảy đến, thanh thản, thảnh thơi, chẳng có ý tưởng lưu luyến con cái, nuối tiếc tấm thân, con cháu, há chẳng phải là hành vi của bậc đại trượng phu ư? Bởi vậy, ông nên nhất ý tu hành, chẳng còn dính mắc điều gì khác nữa. Ðó chính là điều then chốt nhất

Giác Minh Diệu Hạnh Bồ Tát
 
 

web analytics