TRUYỆN PHẬT GIÁO

   
ALL | Á | B | C | Đ | H | P | T

 Tựa Đề Pháp ÂmTác GiảĐề Mục
Mo Cua So Ánh Đạo Vàng Võ Đình CườngTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Bài Học Ngàn Vàng HT Thích Thiện HoaTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Con Đường Vô Tận Huỳnh Trung ChánhTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Đại Đường Tây Vực Ký Thích Như ĐiểnTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Đường Mây Trên Đất Hoa Nguyên PhongTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Đường Mây Trong Cõi Mộng Nguyên PhongTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Hoa Sen Trên Tuyết Nguyên PhongTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Hoa Trôi Trên Sóng Nước Nguyên PhongTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Tây Tạng Huyền Bí Nguyên PhongTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Thoát Vòng Tục Lụy HT Thích Quảng ĐộTruyện Phật Giáo
Mo Cua So Trưởng Giả Kén Rể HuyễnTruyện Phật Giáo
 
 
 
 
 
 
 

Thế nhân tham muốn có được, ai nấy đều ra sức cưỡng cầu, nào hay hễ đạt được một tiền biết còn có mạng hay chăng? Cứ thấy công danh, phú quý là bảo do trí lực của mình ắt sẽ đạt được. Nếu thế thì trời cao lồng lộng, thần minh rỡ rỡ là vô dụng ư? Nếu như cứ cưỡng cầu mà được thì mạng số ắt cũng phải cầu được! Chẳng phải vì các ông nhiều phen vận dụng tâm cơ gấp rút mà trời sẽ thương xót ban cho. Nếu cứ miễn cưỡng cầu tìm thì sẽ mang nhục, chẳng vinh, bị mất mát, chẳng được gì, sẽ vướng cái họa sát thân, nhọc công mà chẳng lợi ích cho ai cả, mắc tai ương tổn đức, chẳng tăng thêm được phước lành. Trời chán ghét, thần minh bỏ lơi. Những người hiểu biết trong đại chúng đây hãy suy nghĩ lấy.

Giác Minh Diệu Hạnh Bồ Tát
 
 

web analytics