Luận Bảo Vương Tam Muội - Niệm Phật Trực Chỉ
Hán Văn: Diệu Hiệp Đại Sư
Việt Văn: Minh Chánh

Phật giáo đến Việt-Nam và chan hòa với dân tộc như nước với sữa. Trải dài suốt hơn 2000 năm lịch sử, tư tưởng Phật giáo đã thấm sâu vào tâm huyết cốt tủy của người dân Việt, từ suy tư cho đến ngôn ngữ, nếp sống phong tục  v.v... khía cạnh nào cũng bàng bạc mang chất liệu Phật giáo.  Do đó có thể nói Phật giáo nằm trong lòng dân tộc, ướp thấm sâu đậm tâm hồn người Việt và đã trở thành truyền thống văn hóa tín ngưỡng dân tộc.

Lịch sử Việt-Nam đã chứng minh dân tộc Việt và Phật giáo, trải qua bao cuộc thăng trầm, lúc nào cũng gắn bó chung vai cùng nhau đánh đuổi ngoại xâm, bảo vệ non sông xây dựng đất nước, luôn luôn trong mọi hoàn cảnh  hiện diện bên nhau, chia vui xẻ buồn. Nguồn sống của đạo Phật vô tận, đã chứng tỏ sức sống mãnh liệt bền dai, tô đắp đất nước Việt-Nam,  tạo nên những bậc anh hùng yêu nước thương nòi như: Trưng Trắc, Trưng Nhị, Đinh Bộ Lĩnh, Lê Đại Hành, Lý Công UNn, Lý

Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Trần Quốc Toản, Trần Nhân Tôn, Lê Lợi, Nguyễn Trải v.v...  đồng thời không ngừng cung ứng cho dân tộc Việt các tinh hoa phật chất để xây nền văn hóa và niềm tin vững bền. Cho dù đất nước trải qua mấy  độ ngoại xâm nội loạn và thiểu số người vong bản bỏ khối dân tộc tin theo đạo Tây, quay lưng với đại khối dân tộc, từ chối niềm tin truyền thống ngàn đời của tổ tiên. Họ vứt bỏ kỷ cương của tổ quốc, từ chối tinh thần yêu nước thương nòi, khinh chê phụng thờ tổ tiên, hiếu kính cha mẹ. Họ cũng chẳng cần để tâm đến tinh thần đoàn kết dân tộc, phụng sự tổ quốc, nghĩa đồng bào. Họ đã từng hô hào “Thà mất nước, không thà mất Chúa”.

Tuy nghiệp dân vận nước liên hồi bất hạnh, đạo đức phong hóa suy vi, nhưng người hiền trong thiên hạ có tâm chí ưu thời mẫn thế nhìn về tương lai dân tộc tìm phương bảo vệ đất nước, phục hưng văn hóa đạo đức thì  thời nào cũng có. Do đó kinh sách Phật giáo là một bộ phận trong đại thể văn hóa dân tộc vẫn được dịch thuật thành Việt văn, tuy chỉ bằng vào khả năng phương tiện hữu hạn với sức cố gắng cá nhân, chẳng khác như sao trời trong đêm trăng.  Đành cam phận trong tình trạng nầy, lý do chính là các vị lãnh  đạo quốc gia có lẽ không ý thức được tầm quan trọng của tạng kinh Việt ngữ đối với sự hướng dẫn  quần chúng trong tinh thần Bi Trí Dũng của Phật giáo và cũng không ý thức nổi giáo lý đạo Phật có giàu khả năng bổ sung tô đắp cho nền văn hóa nước nhà phong phú tốt  đẹp hơn lên nên họ không để tâm giúp đỡ công tác dịch thuật kinh Phật.

Nhìn lại với các dân tộc láng giềng, thì dân tộc ta gặp quá nhiều bất hạnh đắng cay. Các dân tộc láng giềng được các nhà vua giúp đỡ phương tiện tổ chức dịch thuật, nên nước nào cũng có tạng kinh của nước đó. Còn Việt-Nam ta vốn xưng là 4000 năm văn hiến, và Phật giáo dính liền với sự dựng nước và giữ nước, làm phong phú văn hóa tư tưởng nước nhà đã sống trong lòng dân tộc trải đến hơn 2000 năm lịch sử. Vậy mà mãi đến ngày nay vẫn chưa có tạng kinh bằng Việt ngữ.  Dẫu rằng ngày nay kinh sách Việt ngữ  được dịch thuật khá nhiều, nhưng vẫn còn trong tình trạng phôi thai trong tiến trình hình thành Việt tạng, nếu so với tạng kinh Hán văn thì chẳng thấm vào đâu!  Nghĩ rằng không ít người thao thức về việc hình thành đại tạng kinh Việt ngữ này.

Hiến trọn tấm lòng nhiệt tình với đạo pháp, bằng khả năng thâm nhập giáo lý Phật  đà của mình, nay cư sĩ Minh Chánh chuyển ngữ Hán văn thành Việt văn  Luận Bảo Vương Tam Muội Niệm Phật Trực Chỉ để kết duyên Bồ Đề cùng bạn đạo bốn phương. Tỳ kheo Quê Mùa tôi có mấy lời  mộc mạc tán dương công đức dịch thuật, đồng thời giới thiệu đến thiện hữu gần xa.

Hoa K, Vu Lan Tân T, 2001

T Kheo Quê Mùa Thích Đức Nim KHUYÊN TU:

Tây phương quê cũ sm quay v 
H
ơi th mng người ch tr mê ! 
Ki
ếp tm có chng nên quý tiế
Đừng cho l bước lc sơn khê.

(Nhất Nguyên Đại Sư)

Báo Lỗi




 
 
 
 
 
 
 
 

Thế nhân tham muốn có được, ai nấy đều ra sức cưỡng cầu, nào hay hễ đạt được một tiền biết còn có mạng hay chăng? Cứ thấy công danh, phú quý là bảo do trí lực của mình ắt sẽ đạt được. Nếu thế thì trời cao lồng lộng, thần minh rỡ rỡ là vô dụng ư? Nếu như cứ cưỡng cầu mà được thì mạng số ắt cũng phải cầu được! Chẳng phải vì các ông nhiều phen vận dụng tâm cơ gấp rút mà trời sẽ thương xót ban cho. Nếu cứ miễn cưỡng cầu tìm thì sẽ mang nhục, chẳng vinh, bị mất mát, chẳng được gì, sẽ vướng cái họa sát thân, nhọc công mà chẳng lợi ích cho ai cả, mắc tai ương tổn đức, chẳng tăng thêm được phước lành. Trời chán ghét, thần minh bỏ lơi. Những người hiểu biết trong đại chúng đây hãy suy nghĩ lấy.

Giác Minh Diệu Hạnh Bồ Tát
 
 

web analytics